Thứ Tư, 25 tháng 8, 2010

DANH SÁCH ỦNG HỘ THÁNG 7/2010 VÀ CÁC HOẠT ĐỘNG

0 nhận xét
Trong tháng 7/2010, những tấm lòng nhân ái cùng với sự nhiệt tình vì phong trào nâng cao vị thế NKT trong xã hội. Quỹ hỗ trợ an sinh NKT đã nhận được sự ủng hộ của:

.: Chị Nguyễn Mai Linh - Thụy Khuê, Hà Nội - ủng hộ 100.000VNĐ (một trăm ngàn - ủng hộ lần thứ 2)

.: Chị Kim Nhung - Công ty cổ phần giáo dục và đào tạo Nam Việt - ủng hộ 100.000VNĐ (một trăm ngàn - ủng hộ lần thứ 3)

.: Họa sĩ Thế Duy - hội viên Hội Mỹ thuật Hà Nội - ủng hộ 50 USD (năm mươi đôla Mỹ - ủng hộ lần thứ 3)

.: CLB PA - Trung tâm Sống độc lập Hà Nội - ủng hộ 400.000VNĐ (bốn trăm ngàn đồng)

.: Chị Hương - Sinh viên DDHXH&NV, PA Trung tâm Sống độc lập Hà Nội - ủng hộ 40.000VNĐ (bốn mươi ngàn đồng)

HỖ TRỢ CHỊ DIỄM HƯƠNG PHIẾU MUA THUỐC ĐIỀU TRỊ

Đầu tháng 8/2010, sau khi được biết tin chị Diễm Hương, hội viên Trung tâm Sống độc lập Hà Nội, đi mổ điều trị biến chứng tổn thương cột sống do tai nạn. Đại diện đã trao tặng Diễm Hương phiếu mua thuốc trị giá 500.000 VNĐ (năm trăm nghìn đồng) với tinh thần chia sẻ một phần khó khăn trước mắt và động viên mong chị mau khoẻ để nhanh chóng tham dự các cuộc họp và giao lưu với mọi người.

(Chị Diễm Hương đã phải ngồi xe lăn hơn 6 năm nay vì liệt tuỷ sống, hiện nay Diễm Hương ở cùng nhà với bố mẹ và một người trợ giúp cá nhân hỗ trợ chị trong sinh hoạt hàng ngày).





Tổn thương tủy sống là những tổn thương gây liệt hai chân hoặc liệt cả hai chân và hai tay kèm theo những rối loạn khác về cảm giác. Rối loạn cảm giác làm cho các biến chứng và thương tật thứ phát như loét do tì đè dễ xảy ra và trở nên ngày càng trầm trọng nếu không có sự chăm sóc đặc biệt. Vết loét sẽ gây ra nhiều khó khăn cho sinh hoạt trong cuộc sống hàng ngày, thậm chí có thể sinh ra nhiều loại bệnh khác, đặc biệt là loét vào cùng xương cụt thì chữa trị càng khó khăn hơn rất nhiều. Vì là vùng rất khó giữ do bị tì đè nhiều, người bị loét sẽ không nằm ngửa được mà chủ yếu phải nằm nghiêng dẫn đến nhiều khó khăn trong sinh hoạt hàng ngày.

TẠO CƠ HỘI GIÚP NKT TIẾP CẬN VỚI THẾ GIỚI BÊN NGOÀI

Để nâng cao chất lượng cuộc sống và tạo cơ hội giúp NKT phát huy hết những khả năng cá nhân thì công tác nâng cao nhận thức là rất cần thiết, và sự quan tâm của cộng đồng xã hội là điều tất yếu để dẫn tới thành công. Thực tế cho thấy hiện nay ở Việt Nam vẫn còn có nhiều NKT không có cơ hội để hoà nhập cộng đồng, họ rất thiệt thòi. Chính vì thế họ trở nên rất mặc cảm với kiến thức ít ỏi của mình, họ không biết những gì đang diễn ra ngoài xã hội bởi vì phần lớn NKT chỉ quanh quẩn trong nhà, không ra khỏi khu vực mình sống, không tham gia các hoạt động giao lưu văn hoá như xem phim, nghe nhạc, đi du lịch, hoặc học hỏi những kiến thức tối thiểu xung quanh mình… khiến họ sống thu mình, nhút nhát, mặc cảm… họ không có khả năng tự bảo vệ bản thân trước sự kỳ thị, phân biệt đối xử của xã hội và đôi khi của chính những thành viên khác trong gia đình.

Cùng với những cố gắng chung tay góp sức của các thành viên QUỸ HỖ TRỢ AN SINH NKT đã mang đến sự hỗ trợ trực tiếp tới những trường hợp đặc biệt khó khăn trong thời gian qua, sắp tới Ban quản lý Quỹ dự định phối hợp cùng Trung tâm Sống độc lập Hà Nội tổ chức một chuyến đi dã ngoại để tất cả các hội viên có cơ hội tham gia. Mục đích của chúng tôi là giúp NKT trở nên mạnh dạn, tự tin và yêu cuộc sống hơn khi họ có thể đi được đến những nơi mà họ muốn đến. Cũng nhờ những hoạt động này mà NKT hiểu biết thêm văn hóa các vùng miền, biết được nhiều thông tin khác thông qua các hoạt động chung, không bị tụt hậu so với những thành viên khác trong xã hội, biết được mình có đủ khả năng để thực hiện được những điều mà bản thân luôn nghĩ rằng mình không thể làm được.

Từ đó giúp họ vạch ra được những việc cần làm cho chính bản thân và cuộc sống, giúp họ hiểu được họ cũng có những quyền như tất cả các thành viên khác trong xã hội, hiểu rằng không phải thân phận họ sinh ra bị khuyết tật thì họ phải chấp nhận cuộc sống như thế. Đồng thời để toàn xã hội hiểu rằng NKT vẫn đang sống, tồn tại, làm việc, và họ cũng có nhu cầu về mọi mặt như các thành viên khác trong xã hội bên cạnh những đóng góp tích cực của họ đối với cộng đồng .

Ban quản lý Quỹ hỗ trợ An sinh

Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010

Hỗ trợ chị Đào Hồng Hoạt ở Trung tâm Bảo trợ xã hội 2 số tiền 500.000VNĐ

0 nhận xét
Ngày 4/7, một bạn tình nguyện viên thay mặt Quỹ hỗ trợ an sinh người khuyết tật đã đến thăm và chuyển số tiền 500.000 đồng của Quỹ tặng chị Đào Hồng Hoạt ở Trung tâm Bảo trợ xã hội 2.

Số tiền này tuy không nhiều nhưng phụ giúp thêm cho sinh hoạt của chị hàng ngày được bảo đảm hơn. Dưới đây là bài viết với thông tin khá đầy đủ về hoàn cảnh của chị.




“Hoạt kê” tràn lệ

Nhiều người ví chị giống như “cây xương rồng trên cát”, dù bao khó khăn vẫn vươn mình đầy khát vọng. Chị không bao giờ để hoàn cảnh tác động tới mình, không bao giờ buông xuôi hay trốn tránh hiện thực. Chị luôn tâm niệm khi con người ta không có đôi chân để đi, thì vẫn còn có một trái tim biết yêu và biết rung động trước những cái đẹp bình dị nhất của cuộc đời.

Chữ tài liền với chữ tai một vần

Hơn 20 năm về trước, người ta biết đến chị Đào Hồng Hoạt (sinh năm 1967, thôn Vĩnh Chung, xã Khai Thái, huyện Phú Xuyên, Hà Tây) là một cô gái “tài sắc vẹn toàn”. Đó là vẻ đẹp của người con gái đoan trang, hiền thục. Vẻ đẹp ấy đã lọt vào mắt xanh của không biết bao nhiêu chàng trai. Thi đậu Cao đẳng Sư phạm Hà Tây, với nhiều thành tích trong học tập và công tác nên trường có ý giữ chị ở lại làm giảng viên. Thế nhưng, 7 tuần đứng trên bục giảng trong thời gian thực tập lại là những ngày đầu và cũng là những ngày cuối cùng trong sự nghiệp giảng dậy của chị. Sự đời éo le, chị cũng không được dự kỳ thi tốt nghiệp vì bệnh viêm đa khớp, di chứng để lại sau lần tai nạn trên đường chị về Nam Định. Đôi chân không đi được vì các khớp xương đều biến dạng; hai bàn tay luôn đau buốt và bị co rút nên cũng không cầm nắm được; chị lúc nào cũng phải ngồi ngay cả khi muốn nằm vì cả cơ thể luôn sưng tấy và đau nhức. Mọi sinh hoạt của chị rất khó khăn.

Sau một thời gian ở nhờ nhà người bạn, chị về sống với người mẹ già trong căn nhà nhỏ ở quê. Mẹ tuổi đã cao, tinh thần lại thiếu minh mẫn, nhưng bà lại là người duy nhất giúp chị các sinh hoạt cá nhân hàng ngày như tắm rửa, giặt giũ, nấu cơm,... Nhiều khi mẹ bị ốm hay vắng nhà, không người giúp đỡ chị chỉ biết ngồi khóc. Những cơn đau đã không cho phép chị tự đứng dậy chăm sóc bản thân, những giọt nước mắt tưởng chừng cứ mãi rơi trong vô vọng. Nhiều lần chị phải nhịn đói 2 ngày, trong khi ruột thịt của chị ở xung quanh đó cũng có nhiều.

Cây xương rồng trên cát

Thời còn đi học, với nét chữ mềm mại cộng với tài năng văn chương và khả năng hội họa, chị từng là chủ bút của rất nhiều tờ báo tường, trong đó có nhiều tờ do các sinh viên các lớp khác thuê chị làm, nhờ thế nên chị cũng có thêm tiền trang trải cho cuộc sống sinh viên của mình. Giờ khi đã không thể tự mình vận động, những khi đỡ đau, chị lại vẽ tranh, làm thơ, viết sách báo, viết thư thuê,… kiếm thêm tiền cộng vào số tiền trợ cấp ít ỏi (55.000đ/tháng) để nuôi mình, nuôi mẹ. Các bài báo, bài thơ của chị được đăng trên nhiều tờ báo lớn như Người Lao động TP. HCM, Thanh niên, Gia đình và Xã hội, ANTG,… Những bức tranh, bài thơ ấy đều đi từ tưởng tượng của chị hay qua miêu tả qua loa của những người bạn. Có những tưởng tượng mang nét hiện thực và hiện đại khiến người ta nghĩ tác giả của chúng phải là người “lăn lộn thực tế” (như tranh về con ốc, chiếc cầu thang xoắn, bức tranh xương rồng trên cát,…), nhưng có ai biết ngay cả việc tự mình ngồi lên chiếc xe lăn chị cũng không thể. Những hình ảnh ấy chị chưa từng một lần biết đến hoặc thêm một lần biết mới. Và “hôm nay làng vẫn sống trong chị bằng ký ức của bao nhiêu năm về trước”.

Thương mình, thương mẹ, đã không biết bao nhiêu lần chị viết thư để kêu gọi sự giúp đỡ của các phương tiện truyền thông, các Trung tâm bảo trợ xã hội. Họ cũng về nhà chị, nhưng thấy chị có 3 người chị gái (thực chất chưa 1 lần quan tâm tới đứa em tật nguyền); có mẹ chăm sóc và bản thân chị vẫn tự kiếm được tiền nên họ từ chối nhận chị vào các Trung tâm.

Bất lực và tuyệt vọng, chị càng bất lực hơn khi mẹ về sống với chị cả. Nhưng chị đã không đầu hàng số phận và hoàn cảnh. Lá thư dài 8 trang với tất cả những tâm sự chân thật của người con gái tài hoa mà bất hạnh và bài thơ “Hoạt kê” tràn lệ đã lay chuyển được “tâm” của Giám đốc Trung tâm Bảo trợ xã hội 2 (thôn Phù Yên, xã Viên An, Ứng Hoà, Hà Nội). Chị được nhận vào đây làm bạn với biết bao “số phận tật nguyền” như: Lan liệt (20 tuổi), chị Phiên (25 tuổi) bị bại liệt đi lại rất khó khăn, hai chị em bà Mấn (54 tuổi), bà Mín (57 tuổi) bị liệt hơn 30 năm nay không thể giở mình được, bà Thanh (75 tuổi), bà Máy (70 tuổi) cũng bị liệt,… Rồi cả những người bị bệnh tâm thần, đêm ngày chỉ biết la hét, thậm chí xé quần áo, phá hỏng đồ đạc trong phòng chị. Có lẽ trong số họ chị là người duy nhất biết chữ và còn minh mẫn. Rồi mẹ mất, mọi ràng buộc thế giới bên ngoài với chị nguội dần.

Từ tháng 8/2008, thuốc dường như chỉ còn là thói quen trong sinh hoạt hàng ngày của chị. Cộng thêm bệnh đau đầu, đau dạ dày, hiện nay chị có thêm khối u ở bàn tay trái, sức khoẻ của chị ngày càng yếu dần. Nhất là những khi trở trời, những cơn đau buốt trong cảnh sống không người chăm sóc lại càng hành hạ chị hơn.

Những ngày nắng nóng, khu nhà liệt của Trung tâm, nơi chị và rất nhiều số phận kia đang sống phải trải qua những ngày giống như trong hỏa lò. Chị đã không ít lần đề nghị Trung tâm cho mình được chuyển ra ngoài hay chuyển sang một khu khác, nhưng với điều kiện hiện nay của chị, không người chăm sóc, không nhà cửa,… nên mọi lời đề nghị của chị đều bị từ chối. Chị luôn muốn được cống hiến, được sống hết mình và trở thành người có ích cho xã hội, vì vậy chị luôn nuôi trong mình ước mơ có được một người hỗ trợ, một ngôi nhà trọ bình dân để không phải sống cảnh “hỏa lò” hay sống dưới những tiếng la hét mỗi ngày.

Nguyễn Huệ (thực hiện)


“Hoạt kê” tràn lệ
(Trích đăng)


Không khóc mà sao vấy ướt mi
Khi viêm đa khớp diệt xuân thì
Em đi từ đó vào quên lãng
Vũng sống tỏa kiềm cả tứ chi.


Hỏa lò

Hỏa lò thật sướng nơi đây
Tường xây kín mít kín đầy bốn phương
Bao nhiêu số phận tai ương
Phải vào giam hãm cùng đường nơi đây
Chao ôi! Thật oái oăm thay
Cửa sắt khóa chặt đêm ngày ung dung
Mùa hè nóng nực nóng ung
Không một sợi gió đưa đung hỏa lò
Đành rằng có quạt thổi cho
Cái nóng hầm hập vẫn bo quanh người
Không cho giao tiếp với đời
Buồn tủi hiu quạnh để rồi lệ rơi
Ở đây cũng thật lắm người
Nhưng toàn câm điếc chuyện cười với ai?
Trời ơi tháng rộng năm dài
Sống như tù ngục ở thời nguyên sinh
Chỉ một mình với một mình
Một ngày dài tựa vô hình một năm
Ước mong bầu bạn đến thăm
Ước mong người biết để tâm sự cùng
Chuyện trò chia sẻ cõi lòng
Giãi bày tâm sự biết cùng ai đây?
Mong rằng câu chữ thẳng ngay
Cấp trên biết được sẽ hay tỏ tường
Cho con một chút tình thương
Cho con một chút vấn vương với đời
Xóa đi mặc cảm những lời
Tù giam cơ khổ Hỏa lò thế sao?
Mong rằng không phải chiêm bao
Cửa sắt rộng mở đón chào người quen
Để rồi thành một cái tên
Trung tâm là chốn văn minh ở đời


Đào Hồng Hoạt
14/6/2009

Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

Tặng chị Lê Vân Anh bị tổn thương cột sống chiếc xe lăn

3 nhận xét
Ngày 10/6, đại diện Quỹ hỗ trợ an sinh người khuyết tật đã trao tặng chị Lê Vân Anh, ở phòng 222, khu tập thể C4 Vĩnh Hồ, Thái Thịnh, Đống Đa, Hà Nội chiếc xe lăn.

Vân Anh vốn là một cô gái rất xinh xắn, vóc dáng cao ráo, sau một tai nạn đáng tiếc khiến chị bị gãy cột sống. Bố và mẹ của chị cũng đã cố gắng tìm mọi cách chữa chạy cho con gái, ở đâu mách có thầy, có thuốc chữa được, dù phải vay mượn gia đình cũng đưa đi bằng được với hy vọng nhìn thấy con gái có thể đi lại được như mọi người khoẻ mạnh. Nơi Vân Anh nằm viện lâu nhất là khoa phục hồi chức năng bệnh viện Bạch Mai, với sự tận tình chữa trị của các bác sĩ nhưng cuối cùng chị đành phải chấp nhận sự thật liệt 2 chân.



Cách đây 7 năm, chị cũng đã được khoa phục hồi chức năng bệnh viện Bạch Mai tặng một chiếc xe lăn nhưng đến nay thì chiếc xe đã không thể sử dụng được nữa. Giờ đây, cả bố mẹ chị đều đã già, cuộc sống kinh tế của 2 bác cũng khó khăn, chúng tôi (những thành viên của Quỹ hỗ trợ an sinh người khuyết tật) rất muốn giúp đỡ chị nhiều hơn nữa, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, quỹ tặng cho chị một chiếc xe lăn, chiếc xe không còn được mới nữa, nhưng nó rất vừa với chị, hy vọng rằng quỹ có thể sẽ giúp đỡ được chị nhiều hơn nữa trong tương lai.



Hiện nay, chị là thành viên của Trung tâm sống độc lập của người khuyết tật Hà Nội và có người trợ giúp cá nhân. Vì vậy, tuy vết loét do tổn thương chưa lành hẳn nhưng Vân Anh vẫn có thể dọn dẹp nhà cửa và lo toan việc bếp núc. Nhà chị ở tầng 3 nên việc đến thăm rất vất vả, vì thế chúng tôi đã trao tặng chị chiếc xe lăn đúng vào hôm Vân Anh đến Trung tâm sống độc lập của người khuyết tật Hà Nội gặp gỡ các anh chị em.

Chúc chị luôn vui tươi, xinh đẹp và sống tràn đầy nghị lực.

Đồng thời, nhân dịp này, Quỹ hỗ trợ an sinh người khuyết tật cũng đã đến thăm lại gia đình anh Phí Quang Huy và giúp anh thêm 1.000.000VNĐ (một triệu đồng) để hỗ trợ anh chữa bệnh. Mong anh khỏe mạnh và có thể tiếp tục việc học tập của mình.





Vũ Anh Tú thực hiện

Thứ Tư, 9 tháng 6, 2010

NHỮNG MẠNH THƯỜNG QUÂN ỦNG HỘ QUỸ TỪ 10/5 - 10/6/2010

0 nhận xét
Trong một tháng vừa qua, Quỹ hỗ trợ an sinh của người khuyết tật tiếp tục nhận được sự ủng hộ của những tấm lòng hảo tâm gần xa. Ban quản lý quỹ đã nhận được số tiền và hiện vật ủng hộ của các cá nhân và tổ chức sau đây:

.: Trung tâm nghiên cứu và ứng dụng phân bón Vi sinh, Ngõ 228 Lê Trọng Tấn, Hà Nội - ủng hộ 1.000.000VNĐ (một triệu đồng)

.: Anh Lê Huy - Ngân hàng nhà nước chi nhánh tỉnh Thái Nguyên - ủng hộ 200.000VNĐ (hai trăm ngàn đồng)

.: Chị Kim Nhung - Công ty cổ phần giáo dục và đào tạo Nam Việt - ủng hộ 30.000VNĐ (ba mươi ngàn đồng - ủng hộ lần thứ 2)

.: Anh Trần Thanh Việt - giáo viên trường THCS Phan Chu Trinh - ủng hộ 100.000VNĐ (một trăm ngàn đồng)

.: Họa sĩ Thế Duy - hội viên Hội Mỹ thuật Hà Nội - ủng hộ 200.000VNĐ (hai trăm ngàn - ủng hộ lần thứ 2)

.: Anh Vũ Ngọc Tân - Tổng công ty xây lắp dầu khí Việt Nam - ủng hộ 800.000VNĐ (tám trăm ngàn đồng)

.: Chị Đào Minh Huệ - điều phối viên hỗ trợ nữ, Trung tâm Sống độc lập Hà Nội - không công bố số tiền ủng hộ

.: Chị Ngô Kim An - ở Triệu Việt Vương, Hai Bà Trưng, Hà Nội - ủng hộ một chiếc xe lăn

.: Một việt kiều (không công bố tên) tại bang Georgia, Mỹ - ủng hộ 500.000VNĐ (năm trăm ngàn đồng)

.: Cô giáo Dương Thu Hà - Trường phổ thông trung học Việt Đức Hà Nội - ủng hộ 200.000VNĐ (hai trăm ngàn đồng)

.: Chị Hoàng Oanh (giấu địa chỉ) - ủng hộ 200.000VNĐ (hai trăm ngàn đồng)

.: Em Thanh Hằng - học sinh lớp 10D1, Trường trung học phổ thông Việt Đức Hà Nội - ủng hộ 50.000VNĐ (năm mười ngàn đồng)


Sự quan tâm ủng hộ của những tấm lòng nhân ái chính là nguồn động viên to lớn giúp cho Quỹ ngày càng vững mạnh và mở rộng hoạt động. Ban quản lý chúng tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến những tấm long đồng hành cùng Quỹ hỗ trợ an sinh của người khuyết tật.

Kính chúc các ân nhân của Quỹ cùng gia đình mọi điều may mắn, thành đạt và hạnh phúc!

Ban quản lý Quỹ hỗ trợ an sinh của người khuyết tật.

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2010

Trao tặng anh Bùi Công Đức chiếc xe lăn

0 nhận xét
Anh Bùi Công Đức, sinh săm 1974 đã nhận được chiếc xe lăn của Quỹ hỗ trợ an sinh người khuyết tật trao tặng ngày 7/6.

Hiện nay, anh Đức đang sống cùng vợ và 2 con. Vợ chồng anh ở cùng mẹ anh tại số nhà 60, ngách 2, hẻm 2, ngõ Giếng Mứt, phố Bạch Mai, phường Trương Định, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Cả nhà anh trông vào nguồn thu nhập chính do mẹ và vợ Đức bán bún ngan buổi sáng ngoài đầu ngõ.



Chiếc xe lăn do Quỹ trao tặng tuy không còn mới nhưng cũng đủ giúp anh Đức có thể dễ dàng tự tin hơn nhờ người thân, bạn bè, hàng xóm hỗ trợ anh trong việc sinh hoạt cá nhân và đưa anh ra ngoài dạo chơi. Anh Đức có nguyện vọng được tham gia các khoá tập huấn nâng cao hiểu biết và hoà nhập cộng đồng.





Trước khi có xe lăn, anh Bùi Công Đức chỉ có thể hoạt động trong không gian nhỏ hẹp của chiếc ghế vừa là giường nằm như thế này.





Nguyễn Sâm thực hiện

Thứ Tư, 2 tháng 6, 2010

CHUYỂN TIẾP QUÀ TẶNG BÉ HẬU TẠI TP.HCM

2 nhận xét
Ngày Tết thiếu nhi (1/6) vừa qua, nhóm tình nguyện viên tại TP.HCM đã thay mặt Quỹ hỗ trợ an sinh người khuyết tật đã đến thăm và chuyển quà tặng của anh Vũ Ngọc Tân đến em Nguyễn Công Hậu, 12 tuổi, địa chỉ 1142/1 tổ 19, khu phố 2 đường Ngô Chí Quốc, phường Bình Chiểu, quận Thủ Đức, TPHCM.

Anh Vũ Ngọc Tân - kỹ sư CNTT Tổng công ty xây lắp dầu khí Việt Nam sau khi ủng hộ Quỹ, anh đã nhờ đại diện Quỹ hỗ trợ an sinh người khuyết tật chuyển một phần quà riêng của anh đến bé Hậu.


Nguyễn Công Hậu bị vảy nến đỏ da toàn thân

Từ lúc lọt lòng, Nguyễn Công Hậu đã mắc bệnh hiếm gặp. Suốt 12 năm qua, tuổi thơ của em không có bạn bè và mái trường. Sức khỏe của Hậu phụ thuộc hoàn toàn vào thuốc. Ban ngày toàn thân em đỏ au, chỉ có buổi tối trời dịu mát cơ thể em mới dễ chịu. Nếu ngưng thuốc thì da tự động nứt ra và chảy máu, khiến côn trùng bay tới lượn quanh em. Hậu bị vảy nến đỏ da toàn thân, một thể nặng của bệnh vảy nến. Bác sĩ da liễu nói bệnh này phụ thuộc vào thuốc, nếu điều trị thường xuyên thì sống lâu. Gia đình thuộc diện hộ nghèo của phường nhưng số tiền trợ cấp hàng tháng 150.000VNĐ dành cho Hậu không thấm vào đâu.

Bên cạnh món quà trị giá 200.000VNĐ của anh Vũ Ngọc Tân gửi tặng, nhóm tình nguyện viên cũng biếu gia đình em hơn 1.000.000VNĐ. Hy vọng với số tiền này, gia đình em bớt được một phần khó khăn trước mắt để lo thuốc men cho em.

















Tây Thy thực hiện

Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010

Hướng dẫn phương pháp vệ sinh cá nhân cho chị Hường viêm tủy sống

0 nhận xét
Chiều ngày 15/5, thành viên của Quỹ hỗ trợ an sinh người khuyết tật cùng chị điều phối viên nữ của Trung tâm sống độc lập Hà Nội Lê Phương Hạnh đến thăm chị Từ Thúy Hường tại nhà riêng số 27, ngách 305, Ngõ Quỳnh.

Chị Hường bị viêm tủy sống dẫn đến liệt 2 chi dưới cách đây 2 năm. Khó khăn của chị cũng giống nhiều chị em bị liệt liên quan đến cột sống là không chủ động được việc vệ sinh tiểu tiện। Chúng tôi đến thăm chị và hướng dẫn cách sử dụng ống xông tiểu. Vì trước đó, chị phải đeo túi nước tiểu 24/24 bài tiết trực tiếp. Điều này gây không ít những phiền phức và khiến cho chị không đủ tự tin để ra khỏi phòng ở của chị.


Sau khi bị liệt do viêm tuỷ sống, chị Hường đã phải thường xuyên đeo bên mình túi nước đựng tiểu.

Với cách bài tiết nước tiểu như vậy, chị Hường không thể đi đâu ra khỏi nhà, không mặc được quần, không thể thường xuyên tắm rửa, vệ sinh sạch sẽ dẫn đến viêm niệu đạo, viêm thận, viêm da vùng mông và dẫn đến lở loét rất khổ sở và tốn kém tiền của chữa trị. Khi chúng tôi đến, chị rất ngại sử dụng phương pháp mới do suy nghĩ mình không thể làm được. Nhưng chúng tôi phân tích cho chị thấy lợi ích của việc dùng ống xông tiểu ngắt quãng có lợi như thế nào đối với chính bản thân chị và những người thân trong gia đình chị.

Chúng tôi đã kiên trì ngồi lại để hướng dẫn chị thao tác ngay tại chỗ việc dùng ống xông tiểu ngắt quãng. Ban đầu do chưa quen, tâm lý ngại thay đổi nên chị cũng khá lúng túng, nhưng cuối cùng thì chị Hường cũng đã thành công. Vì chị chưa phải là thành viên chính thức của Trung tâm sống độc lập Hà Nội nên một thành viên của Quỹ hỗ trợ an sinh người khuyết tật đã tặng chị bộ dụng cụ xông tiểu với tư cách cá nhân.



Dùng phương pháp này chị Hường có thể tự đi tiểu một mình, ngăn ngừa viêm nhiễm niệu đạo, viêm thận và tránh lở loét cơ thể, tự tin hơn trong quan hệ vợ chồng. Không những vậy còn giúp chị ăn mặc hoàn toàn như mọi người và có thể ra ngoài giao lưu với bạn bè hàng xóm láng giềng, sống một cuộc sống vui vẻ như lúc chưa mắc bệnh trong hoàn cảnh hiện tại.

Sau khi chúng tôi ra về, đến tối chị gọi điện cho chị Lê Phương Hạnh và vui mừng nói rằng chị đã tự xông tiểu được thêm nhiều lần và đã nhìn thấy cặn của nước tiểu được đưa hết ra ngoài sau mỗi lần xông. Chị nói rằng “sẽ quyết tâm thực hiện phương pháp này thật thành thạo để bỏ hoàn toàn túi đựng nước tiểu trực tiếp”.

Chúng tôi rất mừng vì đã cung cấp cho chị một phương pháp chăm sóc sức khoẻ bản thân rất thiết thực và hy vọng rằng gặp lại chị vào một ngày gần nhất tại Trung tâm sống độc lập Hà Nội, và chắc chắn rằng chị sẽ vui vẻ, yêu đời như tất cả các thành viên tại Trung tâm.

Thực hiện: Nguyễn Thị Ngọc Dung

blogger web statistics